Trên cuốn bản đồ lớn, tôi khoanh bằng những miếng dán hình tròn những nơi mà tôi đã biết đến hạnh phúc, những chốn của ngẫu nhiên, của tương hỗ, của lặp lại. Tôi hoàn toàn không ý định làm sống lại những khoảnh khắc đó. Chúng đã chết. Chính từ cái chết này mà chúng ta có thể nói được. Để nói bình tĩnh, thấu đáo, tái giải phẫu những gì đã khuất mặt. Từ chối niềm tin về một sự phục sinh, quá khứ không có mối quan tâm nào khác đối với tôi ngoài cái chết vĩnh viễn của chính nó. Tôi nghĩ về những nơi hạnh phúc giờ đã bị phá hủy, về những gì không còn tồn tại ngoại trừ những cảm giác, những hình ảnh bí mật, những giai điệu khó nắm bắt và bụi từ ngữ rõ ràng cũng như ngầm ẩn kín đáo. Phía cái chết rộng lượng gửi cho tôi những tia sáng của nó, thứ ánh sáng màu xanh nhạt và quyến rũ như một đầm lầy.
Thứ Bảy, 3 tháng 6, 2023
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Fragmentary Thoughts on Grace and Necessity (2)
When one is borne to one’s extremity, when all illusions are dissipated, when the support with which one concentrates the force he sustain...
-
Hôm nay là ngày 7 tháng 10, tính đến nay đã hai năm kể từ chiến dịch “Cơn lũ Al-Aqsa”. Tháng trước, một ủy ban điều tra quốc tế độc lập của ...
-
“Tôi phản đối bất kỳ loại kỹ nghệ tinh xảo nào” — Kafka Tôi luôn tin rằng giữa việc viết và người viết tồn tại một mối liên kết không thể...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét