Thứ Bảy, 21 tháng 3, 2026

Tôi đã tình cờ gặp lại một người mà tôi từng có quan hệ tình cảm ở quán cà phê gần Le Marais vài ngày trước. Chúng tôi qua lại với nhau khoảng 9 tháng rồi chán nhau. Anh ta cực kỳ giàu và thực ra cũng chẳng làm gì nhiều ngoài việc mua rượu ngon và đi dự các bữa tiệc tối ở Saint-Germain-des-Prés.

Vào khoảng cuối cái gọi là “tình bạn” của chúng tôi, đến sinh nhật anh ta, tôi đã cố gắng hết sức để mua cho anh một chai rượu thật đẹp, loại anh thích nhất, và còn là chai cỡ magnum. Chai rượu to và nặng, gần như vét sạch tiền của tôi, nhưng tôi nghĩ đó sẽ là một món quà tử tế cho một người đã tiêu rất nhiều tiền cho tôi trong suốt mấy tháng trước đó.

Tôi đến đúng cửa hàng rượu ở Rue Cler mà anh ta hay lui tới và dặn nhân viên ở đó đừng nói với anh rằng chính tôi là người đã mua chai rượu magnum này.

Thế nhưng đúng tuần đó, anh ta bắt đầu dần dần xa cách tôi, trong khi tôi thì cứ hết lần này đến lần khác cố đưa cho anh chai rượu. Mỗi ngày trôi qua, chai rượu nằm trong bếp nhìn tôi chằm chằm, và tôi đã suýt mở nó ra uống với bạn bè. Hai tuần trôi qua, tôi thậm chí còn nghĩ đến việc ném nó xuống đất trước cửa căn hộ của anh ở Montmartre. Tôi tưởng tượng cái nhãn chai bay trong gió rồi rơi ngay dưới chân anh khi anh mở cửa.

Cuối cùng, sau vài lần thử nữa, tôi mang chai rượu đến nơi anh làm việc ở Canal Saint-Martin và đưa cho sếp của anh.
“Nhắn giúp tôi chúc anh ấy sinh nhật vui vẻ.”
“Ôi không,” bà sếp, một phụ nữ lớn tuổi, nói, “ Thằng ngốc đó làm gì vậy?”

Tôi để lại một mảnh giấy viết kiểu như: “Chúc mừng sinh nhật, rất vui vì được gọi bạn là bạn!”

Vài tiếng sau, anh nhắn: “Merci Ý, t’es adorable.”
Tôi không trả lời. Một lúc sau anh gọi, rủ tôi đi chơi và xin lỗi vì đã xa cách. Anh còn phàn nàn rằng tờ giấy tôi để lại cùng chai rượu 120 đô “không đủ ấm áp”.

Mọi thứ lại có vẻ bình thường.

Vài ngày sau, tôi đến thăm anh ở tiệm bánh, và anh rủ tôi đi cùng đến một bữa tiệc tối ở một căn hộ gần Bastille. Những bữa tiệc kiểu này lúc nào cũng kỳ quặc. Phần lớn bạn bè anh sống quanh Brooklyn trước đây, giờ tụ tập ở Paris. Tôi thực ra chỉ thích một người bạn của anh, J, vì người này trầm tính hơn, không ồn ào như những người còn lại.

Tôi nói tôi rất muốn đi và đề nghị mang chai rượu magnum đó theo.

Anh ta im lặng rồi nói:
“Tôi uống rồi. Với bạn tôi.”

Tôi tức điên lên. Không phải vì tôi tiếc hương vị của chai rượu, mà vì cử chỉ đó nói lên quá nhiều về con người anh ta. Không chắc mình có đang làm quá chuyện nhỏ nhặt này không, tôi hỏi vài người lớn tuổi ở Le Marais xem liệu việc tôi giận có vô lý không khi ai đó uống một chai rượu mà không có tôi.

Một chủ nhà hàng ở Rue Oberkampf nói:
“Vậy sao cô còn chơi với thằng này?”

Một người làm rượu ở Pigalle nói:
“Không ai làm thế cả. Nó còn phải học nhiều.”

Một người bạn của anh ta nói:
“Trời ơi, đôi lúc nó đúng là đồ khốn.”

Một ngày nọ, tôi nhắc lại chuyện đó với anh trong công viên. Tôi nói rằng điều đó làm tôi khó chịu. Dĩ nhiên anh không hiểu tại sao, nhưng tôi giải thích, và như thế cũng đủ khiến tôi thấy nhẹ lòng.

Anh nghĩ rằng tôi muốn nói rằng mỗi khi tặng ai một chai rượu, họ phải đợi đến khi cả người tặng lẫn người nhận đều có mặt để cùng uống. Điều đó thì vô lý thật. Tôi tặng rượu cho người khác hàng tháng và hiếm khi mong họ chờ mình.

Nhưng lần này thì khác.

Đây là người mà tôi đã dành rất nhiều buổi tối bên cạnh, trong một mối quan hệ nơi rượu và đồ ăn là trung tâm. Chai rượu đó mang ý nghĩa tình cảm nhiều hơn là một món quà.

Sau khi gặp lại anh ở quán cà phê gần Le Marais hôm nọ, tôi nhận ra rằng thực ra mình đã sai khi quan tâm đến chai rượu đó đến vậy. Tôi thấy hơi xấu hổ vì đã đặt quá nhiều năng lượng cảm xúc vào một chuyện nhỏ nhặt như thế.

Lẽ ra tôi nên nghe lời bạn bè ngay từ đầu khi họ nói rằng anh ta có lẽ thiếu những phép lịch sự cơ bản, nhất là khi là một tỷ phú. Ví dụ như khi tôi trông mèo cho anh hai tuần không lấy tiền, mà tối hôm anh về lại bảo tôi chia đôi tiền ăn.

Tôi không ghét anh ta. Chúng tôi vẫn là bạn theo một cách nào đó, và tôi thường thấy vui khi tình cờ gặp lại anh. Thực ra vài tháng sau vụ chai rượu, anh còn nấu bữa tối Giáng Sinh cho tôi và bạn bè tôi.

Anh vẫn, theo một cách nào đó, có ý nghĩa với tôi.

Nhưng giờ thì tôi biết một điều:
tôi sẽ không mua cho anh, hay bất kỳ “đứa con của Avenue Montaigne” nào, những món quà tử tế như thế nữa.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Fragmentary Thoughts on Grace and Necessity (2)

  When one is borne to one’s extremity, when all illusions are dissipated, when the support with which one concentrates the force he sustain...